Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

TIỂU THUYẾT "CHẲNG GIỐNG AI"- CHƯƠNG 1: CON NGẪN NGỜ


Lời bạt:
" Chẳng giống ai" là cuốn tiểu thuyết đầu tay của BTS, gồm 20 chương,dày khoảng trên 300 trang. BTS dự định viết theo kết cấu truyền thống (viết theo chương hồi và theo trình tự thời gian), mỗi chương có thể coi là một truyện ngắn biệt lập, song 20 truyện ngắn này liên quan mật thiết đến nhau. Nội dung xoay quanh cuộc đời một cô gái sinh ra lớn lên trong một gia đình trí thức, say mê đọc sách từ khi mới thuộc mặt chữ. Bởi gia đình đông anh em, bố mẹ tất bật lo việc nước và lo cơm ăn áo mặc cho sáu anh chị em cô nên không có thời gian định hướng cho cô cách đọc và cảm thụ văn chương như thế nào. Cô tin tưởng tuyệt đối vào tất cả những gì đọc được nên sống xa thực tế và ngốc nghếch,lạc lõng trong mắt mọi người. Với tâm hồn mộng mơ, lãng mạn và đặc biệt là giàu tình cảm, dễ tin người, thương người ... cộng với những biến đổi trong gia đình, ngoài xã hội nên cuộc đời cô cũng trải qua không ít thăng trầm. Cô được nhiều người yêu thương quý mến nhưng cũng gặp không ít kẻ cơ hội lợi dụng lòng tốt của cô. Trải qua nhiều đớn đau, dằn vặt nội tâm vì những ngộ nhận, vỡ mộng, cô đã tìm lại được ý nghĩa đích thực của cuộc sống khi được hòa nhập trong bản làng heo hút, còn nhiều lạc hậu nhưng ấm áp tình người...
BTS mới viết được 3 chương.
Xin được gửi lên trang chương 1. BTS rất mong nhận được sự góp ý của độc giả (nhất là phần hạn chế) để BTS tiếp thu và hoàn thiện trước khi xuất bản sách...Xin chân thành cám ơn các anh, các chị và các bạn
CHƯƠNG I: CON NGẪN NGỜ.
1-Con bé nằm tơ hơ giữa thảm cỏ lún phún sau bệnh viện. Trẻ con bé như nó đố đứa
nào dám mò ra đó chơi. Vậy mà lúc nào nó cũng giắt trộm một quyển truyện vào cặp quần, trốn ra đó để đọc. Đó là thế giới riêng của nó với bao chuyện thần tiên, ma quỷ…Nó đọc cho đến khi mỏi nhừ mắt, các con chữ hiện ra đủ màu sắc tím, vàng, xanh, đỏ… nó mới ngáp ngắn ngáp dài và lăn quay ra ngủ…Khi tỉnh dậy. nó uể oải, lơ đãng nằm ngửa ệch ra ngắm nhìn những đám mây trắng xốp đủ các hình thù bồng bềnh trôi vào cõi vô định. Nó nhìn thấy Thánh Gióng oai phong lẫm liệt cưỡi ngựa sắt bay về trời. Chàng nháy mắt nhìn nó, trìu mến nói:
-Em bé nhỏ xinh đẹp ơi! Cố gắng học cho giỏi và lớn nhanh lên nhé ! Anh sẽ trở về và cưới em làm vợ…
Nó cười lí lắc.
Lại một đám mây khác bồng bềnh trôi qua. Nó nhìn thấy bầy chim thiên nga đang khắc khoải tìm gọi cô em gái út bị giam cầm đâu đó:
-Em bé nhỏ xinh đẹp ơi! Có thấy em gái Li –dơ của các anh ở đâu không?
Nó chớp chớp đôi mắt đen tròn có hàng mi dài cong vút:
-Dạ, em không thấy…
-Các anh phải bay đi tìm em gái rồi. Em cố gắng học cho giỏi nhé!
Nó giơ bàn tay nhỏ xiu vẫy vẫy bầy chim thiên nga: “Em chào các anh! Chúc các anh chóng tìm được chị Li- dơ…”
Một đám mây đen lùm lùm xuất hiện. Ông Thiên Lôi to như hộ pháp với hàng râu con kiến đen sì gườm mắt nhin nó:
-Về đi nhóc! Về giúp anh trai thổi cơm hay trông em bé đi chứ !
Nó có ba đưá em:Thằng Quốc Hùng, sáu tuổi em trai kế nó kháu khỉnh,béo quay và tham ăn như lợn; cái Thu Hảo bốn tuổi trắng hồng, mập mạp, xinh xắn rất dễ thương, cô bé út Thu Hường hai tuổi, da trắng như trứng gà bóc thì khóc nhè mè nheo suốt cả ngày.Thằng Quốc Hùng và cái Thu Thảo hay chạnh chọe cãi nhau lắm ! Trông nom, quản lý, làm quan tòa phân xử mọi việc đã có Quốc Quyền- ông anh con trai cả mười ba tuổi…Vì anh là con cả, lại lớn hơn nó gần bảy tuổi nên anh cứ lần lượt phải địu bốn đưá em trứng gà trứng vịt lớn lên. Rồi bổ củi, thổi cơm cho bố mẹ đi làm về ăn. Anh làm nhiều đến nỗi người quắt lại, học đến lớp bẩy rồi mà nhỏ con như học sinh lớp bốn.Ấy là sau này nó nghe bố mẹ nói như vậy chứ lúc đó nó chỉ quan tâm đến tủ sách của ông anh thôi. Nó chẳng mó tay làm một việc bé xíu nào như rửa chén, quét nhà hộ anh trai. Mẹ chẳng phân công việc cho nó. Nó mới học lớp vỡ lòng mà đã đọc thông viết thạo lắm rồi. Cái tủ sách xinh xinh bằng gỗ tạp của ông anh trai như một kho báu vô tận thu hút hết mọi thời gian tâm trí của nó. Những quyển sách đó là quà của các chú bộ đội mỗi dịp nghỉ phép hay về quê ăn tết đem lên tặng bé Quốc Quyền- con trai thủ trưởng. Lúc nó còn ở Tuyên Quang với mẹ và ông bà ngoại, anh Quốc Quyền đã được bố đón về quân khu Tây Bắc để đi học lớp vỡ lòng. Hồi ấy, bố là đại úy. Chính trị viên của tiểu đoàn 24, quân khu Tây Bắc. Anh Quyền từ nhỏ đã thông minh song lầm lì như một ông cụ non. Ở với bố trong quân ngũ từ nhỏ , anh có một tác phong rất quân đội, làm bất cứ việc gì cũng rất nghiêm túc và có trách nhiệm…Tủ sách của anh cứ ngày càng dày thêm nhưng luôn được anh sắp xếp thật ngăn nắp ,cẩn thận…
-Có về giúp anh không đấy?
Đám mây hình ông Thiên Lôi gườm mắt nhìn nó. Nó đang nhổm đít lồm cồm bò dậy thì thấy hai người đàn ông mặc áo bờ lu trắng toát, đeo khẩu trang ,khiêng một cái cáng đi tới. Đi sau hai người là một phụ nữ nhỏ thó cũng mặc áo bờ lu, đeo khẩu trang, trên tay cầm chùm chìa khóa to tướng. Bước đến gần ngôi nhà lá ba gian, người phụ nữ tra chìa vào ổ lách cách và mở toang hai cánh cửa liếp để hai người đàn ông nhanh nhẹn bế người nằm trong cáng đặt lên chiếc giường đơn bằng tre. Người phụ nữ lấy từ trong cái hòm gỗ đặt ở lán mảnh vải dài trắng muốt phủ kín từ đến chân người nằm trên giường, miệng lầu bầu :
-Chốc về còn phải ra bưu điện đánh điện cho người nhà họ lên nhận xác…
Con bé rùng mình. Hóa ra cái nhà lá mà nó tự gọi là “túp lều của bác Tôm”. hàng ngày nó vẫn trốn ra nằm cạnh đó đọc truyện lại là nhà để xác…Nó đang định co giò chạy thì một chú dong dỏng cao gọi:
-Aí Lâm! Sao cháu lại ra nằm đọc truyện ở đây?
Nó lấm lét, lí nhí thưa:
-Cháu..cháu…ra đây…
Nó sợ đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập, không thốt nổi lên lời…
Người đàn ông mập mạp nhìn nó có vẻ như thương hại:
-Con gái cả ông Phó giám đốc Bệnh viện- Trường y sĩ Khu đấy! Con này nó bị dở người…
Lần đầu tiên, nó nghe người lớn nói về nó như vây. Hai giọt nước mắt to tướng chưa kịp rơi xuống má, nó lại nghe người phụ nữ nhỏ thó bồi thêm:
- Các ông nhìn kỹ xem: con này…chẳng giống ai trong nhà. Nghe nói: mẹ nó đẻ thằng Quyền rồi thì tịt, chẳng đẻ đái được nữa. Ông bà ngoại nó có của ăn của để, suốt sáu năm trời tìm thầy lang khắp nơi chạy chữa mà mẹ nó có chửa nổi đâu. Từ ngày nhận được cái con bé ngơ ngẩn con bà hủi bị chết về nuôi, nhà ấy mới “Sòn sòn sòn đô sòn” ba năm hai đứa liền…
- Bốn đứa trẻ đẹp như tranh, thông minh, lanh lợi; cái con bé này thì khù khờ, quặt quẹo, suốt ngày chỉ mặc thừa quần áo cũ !
- Con đẻ, con nuôi có khác !
Họ vừa nói vừa háy mắt nhìn nhau, có vẻ thích thú lắm!
2- Con bé không thể chịu đưng hơn nổi nữa. Nước mắt chan hòa trên má, nó định ba chân bốn cẳng chạy một mạch về nhà, chui vào chăn ngủ cho quên nỗi nhục nhã ê chề về thân phận của mình…Giữa đường, nó bị một cái đinh đâm vào gan bàn chân máu phun ra tung tóe. Nó dừng lại bên bụi cây chó đẻ, ngắt một túm ngọn cho vào miệng nhai trệu trạo rồi rịt luôn vào gan bàn chân, khập khễnh bước vào buồng. Anh Quyền lưng cõng con Thu Hường, tay lúi húi nhặt ngọn rau bí ở trong bếp nên không để ý gì đến nó.Thằng Quốc Hùng và con Thu Thảo thì biến đi chơi la cà quanh hàng xóm. Nó phủi phủi chân, tìm cái khăn mùi xoa băng tạm lại rồi leo lên giường ngủ, mặc cho nước mắt đầm đìa tuôn ướt gối…
Tắm xong cho mấy đứa, mẹ ngồi bên bể nước gọi vọng vào trong bếp:
- Quốc Quyền ơi! em Lâm đi đâu rồi hở con ?
Giọng mẹ dịu dàng, êm ái biết bao ! Nó rón rén tập tễnh đi từ phòng khách vào trong buồng ngủ, nước mắt tuôn xối xả "Dù mẹ có dịu dàng đến mấy, mẹ đâu phải mẹ đẻ của ta? Mẹ ta là bà hủi, bà hủi, bà hủi...Trời ơi! Sao thân phận mẹ ta khổ thế!
Mẹ có hồn không? Lúc chết rồi, hồn mẹ bay đi đâu?
Mà cha ta là ai ? Là ai? Sao không ai nói cho ta biết điều bí mật này?"
Nó cắn chặt hai môi tưởng bật máu.
Từ trong bếp, anh Quốc Quyền nói vọng ra:
-Con mải trông bé Hường và thổi cơm nên không biết em Lâm đi đâu từ chiều...
-Thế con ra nhà vệ sinh xem nó có trốn ra đấy đọc truyện không?
Nó định thưa một tiếng cho anh Quốc Quyền khỏi phải mất công tìm kiếm thì lại nghe mẹ chép miệng:
-Khổ quá ! Nhà có đứa ngớ ngẩn thì làm gì con cũng phải để măt đến nó chứ!
Ngớ ngẩn? Nó mà là đứa ngớ ngẩn ư? Ở lớp vỡ lòng, cô giáo vẫn tuyên dương chữ nó đẹp nhất lớp kia mà.
Nó phủ chăn kín đầu, im bặt.
3- Một lần, con bé trốn trong nhà vệ sinh đọc truỵện để cả nhà phải khốn đốn đi tìm. Thực ra, ban đầu nó chỉ định vào đó làm cái việc chính đáng. Ngước mắt nhìn cái ếp đựng giấy vệ sinh, thấy mẹ vừa tống vào đó bao nhiêu là tờ sách lẻ chắc mẹ mới xin được của các y sinh , mắt nó vụt sáng như mắt Tôn Ngộ Không ở trong động Hoa Quả Sơn...
Nó đọc được một bài thơ hay, một câu chuyện vui vui, dí dỏm. Nó lật tìm một trang in màu nâu sẫm đọc thấy hấp dẫn quá, bèn lục lọi xếp từng trang theo đúng thứ tự để đọc tiếp...Câu chuyện trinh thám thật ly kỳ, lôi cuốn...Hồi ấy, ở Sơn La chưa có cái gọi là “Toa lét” như bây giờ. Cả cái bệnh viện trường y sĩ khu mấy trăm con người mà chỉ có nhà bác Tùng Sa- giám đốc và nhà nó là có hố xí hai ngăn xây to đùng, sạch bong. Nó thoải mái trốn một mình đọc sách trong đó mà không ai tìm nổi.
Đến chiều tối không thấy nó về, bố mẹ , anh Quyền và cô bác hàng xóm chia nhau đi khắp các ao xung quanh bệnh viện để tìm nó. Các cô, các chú y sinh cũng tỏa ra dọc con suối nhỏ giúp bố mẹ. Mẹ không giữ nổi bình tĩnh khi nghĩ rằng nó đã sảy chân ngã xuống ao, xuống suối. Nước mắt lưng tròng- người thiếu phụ 32 tuối chỉ chực ngã liêu xiêu trong ráng chiều nhập nhoạng...
Anh Quốc Quyền đi vào nhà vệ sinh, thấy nó đứng lù lù đọc sách thì rú lên mừng quýnh, đập đập vào vai nó:
-Về! Về đi Lâm! Cả nhà đi tìm em...mẹ khóc hết nước mắt rồi.
Nó giương cặp mắt to tròn, đen láy, đờ đẫn nhìn anh như kẻ mất hồn...Nói mãi, nó cũng đứng trân trân không động đậy. Anh Quyền sợ quá, bèn chạy đi tìm người ẵm nó về nhà...đặt lên chiếc giường đôi chạm trổ hình long phượng rất đẹp của bố mẹ. Nó nhắm tịt mắt, ngủ khì. Trong giấc mộng kinh hoàng, nó nhìn thấy toàn những con ma lưỡi xanh, con ma cụt đầu ôm nhau nhảy múa và hét lên những tiếng ghê rợn...
-Dậy! Dậy đi con! Lâm ơi, con bị bóng đè rồi !
Nó mở mắt, choàng tỉnh, thấy mẹ cúi xuống bên giường nó, nước mắt nhạt nhòa. Mọi người xúm đen xúm đỏ trong nhà, bảo nó bị ma chài...
4- Hàng xóm thật tốt mà cũng thật lắm chuyện. Thăm hỏi cũng có. Mà thăm dò cũng có. Họ xì xèo bàn tán sau lưng mẹ:
- Chẳng ai được trời cho không tất cả mọi thứ. Bà ấy năm con mà còn nhuận sắc thế! Cả bốn đứa con thông minh kháu khỉnh, có mỗi cái con trán dô còi cọc ngớ ngẩn này gánh tội vạ thay cho cả nhà...
Mẹ không nghe thấy, nhưng nó thì nghe thấy rất rõ. Họ còn bảo: Ở vùng ma thiêng, nước độc này những người bị ma chài nhập vào không thể làm chủ nổi bản thân mình. Tự dưng cứ như bị thôi miên ấy, cứ như có người cầm tay dắt đi, thấy cỏ cây hoa lá đẹp tươi khắp chốn khắp nơi...thấy lờ lững trên bầu trời mây muôn hồng ngàn tía những ông tiên , công chúa, Ngọc hoàng...dắt tay nhau nhảy múa...rồi cứ theo tay cầm của người vô hình mà đi, chẳng may rơi xống ao, xuống giếng là chết liền. Nó chưa bao giờ bị ai dắt đi như thế mà chỉ tưởng tượng ra các tiên ông, công chúa, thiên nga, phượng hoàng... mỗi khi nằm tơ hơ một mình trên bãi cỏ cạnh nhà xác ngắm các đám mây lững lờ bay trên bầu trời, thả trí tưởng tượng bay bổng ,hình dung ra các nhân vật trong truyện cổ tích nó từng đọc...
Bố mẹ lắng nghe mọi người bàn tán, gật gù để giữ phép lịch sự. Khi hàng xóm lục tục ra về, mẹ lo lắng hỏi bố:
-Anh xem có phải đưa con đi khám không? Chẳng lẽ con bị thiểu năng tuần hoàn não ?
"Thiểu năng tuần hoàn não" là cái quái quỷ gì nhỉ ? Nó đọc bao thứ sách của anh Quyền, những tờ giấy gói bánh rán mẹ mua mỗi sáng, thậm chí cả những tờ giấy vụn trong hố xí 2 ngăn mẹ xin các y sinh về, cũng chẳng bao giờ thấy có cụm từ lạ hoắc, ngớ ngẩn này.
Bố bảo:
-Con nó mải đọc sách thôi! Từ mai, em phải giành thời gian quan tâm đến con hơn một chút!
Mẹ chống chế:
-Em đi làm về, tối mắt tối mũi vào bao việc không tên. Lợn gà, cám bã, tắm giặt cho các con. Anh thì mải việc cơ quan.Khổ thân cái thằng Quyền, việc gì cũng đến tay mà cái con ngẫn ngờ này nó có chịu chơi với các em nó đâu kia chứ!
Ngẫn ngờ là gì? Nó không cần biết, nó chẳng quan tâm !
Từ hôm sau, trước khi đi làm , mẹ căn dặn anh Quyền dù bận việc gì cũng phải để mắt đến "con ngẫn ngờ" và dặn nó:
-Con đừng đi đâu xa nhà nhé! Mẹ bận lắm, không có thời gian để bữa cơm nào cũng đi tìm con đâu! Nếu chẳng may con ngã xuống ao nhà người ta hoặc ra đường va phải xe ô tô thì mẹ làm sao sống nổi...
Nghe mẹ nói bằng cái giọng ủ ê não nuột, nước mắt nó ràn rụa. Nó thương mẹ quá ! Nó muốn sà vào lòng mẹ và nói rằng:
-Mẹ ơi! từ nay con sẽ vâng lời mẹ...con thương mẹ lắm!
nhưng mẹ đã ẩy nó ra:
- Thôi nào ! Để mẹ đi làm kẻo muộn giờ rồi...
Mẹ là thế! Suốt đời yêu thương, chăm sóc, hy sinh vì chồng con nhưng luôn che giấu cảm xúc của mình. Mẹ không biết vuốt ve, âu yếm...cái mà nó khát khao thèm muốn nhất ở mẹ...có lẽ chính vì thế sau này nó luôn uỷ mị yếu đuối trước cuộc đời...
5- Khi bố mẹ và anh Quốc Quyền bàn nhau đi ra ao, ra suối tìm nó, nhớ lại chuyện cũ nó thấy ân hận quá ! Dù bố mẹ không đẻ ra nó, dù nó không xinh đẹp, thông minh như anh Quốc Quyền và các em Quốc Hùng, Thu Thảo, Thu Hường... nhưng bố mẹ và anh Quyền, các em đã cho nó một mái ấm gia đình, nó không phải lang thang đầu đường xó chợ, được nuôi ăn học tử tế, lại chẳng phải mó tay làm việc gì. Nó cất giọng ngàn ngạt :
-Con ...ở...trong ...buồng.
Bố mẹ và anh Quyền chạy ùa vào, bật điện sáng chưng phòng. Bố ôn tồn hỏi:
-Con ốm à ?
Nó lắc đầu, cắn chặt môi không nói mà nước mắt đầm đìa tuôn rơi...
Mẹ lấy tay ấp lên trán nó, rồi buông lời ráo hoảnh:
-Chẳng sao cả, cái con bé này ...
Mẹ đơn giản, thật thà, không tinh tế nhạy cảm...lại bận tối mắt tối mũi vào bao việc nên làm sao hiểu nổi nó ? Đó là sau này nó mới ngộ ra chứ lúc đó nó chỉ thấy tủi thân vô hạn...
Bố bảo :
-Thôi, ra rửa mặt ăn cơm đi con !
Nó tập tễnh đi ra phòng ngoài. Lúc bấy giờ mẹ mới để ý đến chiếc khăn mùi xoa nó buộc ở bàn chân thấm đẫm máu:
- Con đi đâu mà chân chảy máu thế này?
Chỉ cần câu hỏi ấy của mẹ, nó cảm thấy trái tim như tan ra, nát vụn. “Mẹ yêu nó, mẹ vẫn yêu nó”. Chỉ cần thế là đủ. Mọi nỗi đau đớn về thể xác dường như tan biến...
Mẹ lấy nước phích âm ấm , tháo khăn mùi xoa cho nó ngâm chân. Bố bảo mẹ phải thoa thêm cồn i ốt để tránh nhiễm trùng. Nó xót lắm nhưng cố nghiến răng, không kêu rên một tiếng...
Nó ra ngồi bàn ăn cùng gia đình mà nước mắt chứa chan. Nó thút thít kể:
-Con đi nằm ...đọc truyện... ở... cạnh bãi cỏ... gần nhà xác...
Mẹ hốt hoảng:
-Chết! Chết Ai cho con ra đấy nằm đọc truyện? Con không biết sợ ư?
Rồi quay sang anh Quyền, mẹ trách:
-Mẹ đã nói với con đứt cả lưỡi ra rồi, làm gì thì cũng phải để mắt đến em chứ ! nó đâu có được khôn như con nhà người ta...
Anh Quyền chỉ rơm rớm nước mắt, không nói lại mẹ một lời nào. Nó ngước nhìn anh , nhớ lại đám mây hình ông Thiên Lôi nói gì với nó mà thương anh vô hạn...
Bố từ tốn nói:
-Quyền nó cũng bận nhiều việc quá...Mà em cứ từ từ để con nói lại xem sao...
Nó ậm ừ một lát rồi cũng chậm rãi kể mọi chuyện xảy ra hồi sáng. Riêng chuyện họ kháo nhau nó là con bà hủi đã chết chứ không phải là con của bố mẹ thì nó giấu biến. Họ đang tốt với nó thế này...Họ đang lo lắng, chăm sóc cho nó thế này nó nỡ nào nói ra điều làm nó đau khổ ấy. Thôi , đành chôn chật trong lòng để tự mình biết vậy.
Bưã cơm chiều hôm ấy, cả nhà coi nó như “thượng khách”. Mẹ mổ con gà mái mơ béo ngậy, trong bụng đầy những quả trứng to trứng nhỏ màu vàng ươm như những viên kẹo trứng chim hôm bố mua ở Hà nội lên cho chị em nó. Mẹ bảo anh Quyền:
-Con lấy giúp mẹ cái bát nhỏ đựng mấy quả trứng này, tí xào lên cho em Thu Hường ăn với cháo…
Anh Quốc Quyền nhìn mẹ khéo léo xếp từng quả trứng vàng bé xíu vào bát, tiếc rẻ:
- Con gà này nếu mẹ không mổ thì nó cũng sắp đẻ trứng rồi, tha hồ cho bé Hường mỗi ngày một quả.
- Thôi để hôm nào mẹ mua đôi gà nhỏ cho con nuôi sau nhé. Em Lâm nó bị mất máu nhiều quá. Với lại lâu lâu rồi nhà mình chưa có bữa ăn tươi…
Nghe mẹ nói, nó thấy cay cay nơi sống mũi…Mẹ và anh Quốc Quyền thì lúc nào cũng nhường nhịn cho mọi người. Nó thì khảnh ăn nhất nhà nên trán đã dô lại gâỳ gò trông càng dô hơn. Bố dạy :“trán đô đẹp, trán tẹt xấu” nên ai trêu đùa gọi nó là “con dô” nó đều đáp lại “trán dô đẹp, trán tẹt xấu”. Có mấy lần nó đem truyện ra đọc trong bữa ăn, bố mẹ tịch thu là nó hờn, bỏ bữa liền. Chẳng bù cho ba đứa em nó đứa nào nom cũng phổng phao, bụ bẫm, trắng hồng như búp bê chứ không trắng lợt, xương sườn xương sống nhô ra từng tảng như nó…
Những lúc khách đến chơi nhà nhận xét như thế, mẹ nó thường kể:
-Con bé này chỉ thích đọc truyện thôi! Khảnh ăn lắm, sao mà lớn nổi?Ai đời, trong bữa ăn, thằng Hùng đơị mọi người ăn hết đĩa thịt để trộn cơm vào đĩa, con Thảo nhăm nhăm đợi trộn cơm vào đĩa trứng rán. Thấy hai em làm thế, nó cũng đợi mọi người ăn hết đĩa rau muống luộc để trộn cơm vào đĩa. Mọi người cười bò ra… Nó ngơ ngác không hiểu họ cười vì cái gì…
Mải nhớ lại chuyện cũ, mẹ và anh Quyền đã bày biện mâm bát xong xuôi, gọi chị em nó ngồi quây quần quanh bàn.
Bố săm soi chọn một miếng ức to đùng gắp vào bát nó đầu tiên; rồi mới gắp hai cái đùi gà nho nhỏ vào bát thằng Quốc Hùng và cái Thu Thảo.
Thằng Quốc Hùng nhìn chăm chăm vào miếng thịt gà trong bát nó, rồi gạ gẫm:
- Chị Thy , chị cho em đổi miếng này nhé!
- Ừ, em cứ ăn cả hai miếng cũng được,
Mẹ lấy đĩa gắp hai quả trứng to nhất trong bụng con gà mái cho nó. Nó chớp chớp mắt, cảm động muốn khóc. Nó chọn quả to hơn gắp vào bát em Thảo, con bé cười tít mắt:
-Hoan hô chị Lâm!
Nhìn hai đứa em vui vẻ nhai đùi gà rau ráu, nó thấy yêu hai em quá chừng. Nó thấy bố đẹp như hoàng tử, mẹ đẹp như công chúa và anh Quyền thì giống như chú lính chì dũng cảm. Bé Thu Hường ngồi trong lòng mẹ đẹp như Chúa hài đồng. Nó muốn cả nhà nó cứ mãi được như thế!
6-Đêm ấy, Ái Lâm ngủ ngon lắm. Bố bế nó nằm cạnh và cất lời hát ru trầm ấm:
À...ời...
À...ơi...! ...ơi!
Cái cò... cái vạc, cái nông
Sao mày... giẫm lúa... của ông ...hỡi... cò?
-Không không tôi đứng trên… bờ
Mẹ con cái vạc ...đổ ngờ... oan... tôi
À...ời...
À...ơi!
Nó lim dim mắt, lịm đi trong lời hát ru trầm bổng du dương của bố.
À...ời...
À...ơi!
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước... trong nguồn...chảy...ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu... mới là ...đạo ...con.
Sáu tuổi, trí óc non nớt của nó chưa hiểu thấu nội dung những lời bố ru nhưng nó cảm nhận được tình yêu bố giành cho nó...
Nhà có hai cái giường đôi rất đẹp, nó không nhớ hồi ấy làm bằng gỗ gì.
Hồi đầu, hai em Thu Hảo, Thu Hường ngủ chung với bố mẹ một giường sát kề gian phòng khách; nó và em Quốc Hùng ngủ cùng anh Quốc Quyền ở chiếc giường kê gần nhà bếp. Anh Quyền thường học bài và đọc sách đến tận đêm khuya. Thằng Quốc Hùng thì hay chạnh chọe bắt nạt nó, lúc thì tranh nằm ngoài, lúc thì giành nằm trong, lúc lại đòi nằm giữa.
Kém nó có một tuổi, Quốc Hùng thông minh, láu lỉnh và luôn trêu chọc nó.
Khi nó nằm trong, thằng Quốc Hùng bảo:
-Nằm trong con ong đốt đít.
Khi nó nằm giữa, thằng Quốc Hùng trêu:
-Nằm giữa ăn nửa mâm xôi
Ăn đôi con gà
Ăn ba cục c...
Hôm nào nó nằm ngoài, thằng Quốc Hùng lại trêu:
-Nằm ngoài ăn d... chấm tương...
Nó ức lắm mà không dám cãi lại em trai nó câu nào.
Nhiều lần nằm ngoài, nó ngủ say rơi xuống đất mà chẳng hay biết gì. Nhà nó nuôi con chó Vện rất to, có đôi tai thẳng đứng, cái đuôi luôn cong vút như dấu hỏi khổng lồ. Bố yêu con Vện ấy lắm! Bố bảo: Loài chó tai vểnh là loài chó tinh khôn , có hiếu với chủ...Nhà xây lát gạch hoa đàng hoàng mà toàn cho chó ngủ trong nhà. Có đêm ngủ say rơi xuống đất , nó thấy lạnh bèn quờ tay sang ôm anh Quốc Quyền tìm hơi ấm và tiếp tục ngủ say như chết. Sáng sớm, mẹ xuống bếp thổi cơm và la lên:
-Ối trời ơi! Cái con ngẫn ngờ lại rơi xuống đất...ôm con Vện ngủ.
Cả nhà tỉnh dậy, cười bò ra. Nó ngơ ngác gãi đầu:
-Con rét quá, cứ tưởng là ôm anh Quyền ngủ...
Hôm nay, thấy nó bị chảy máu chân và khóc sưng húp mắt, bố nó mới nói:
-Bé Thu Thảo ra giường ngoài ngủ với hai anh nhé! Để chị Lâm ngủ với bố mẹ và em Thu Hường một đêm.
Thu Thảo “vâng” thật ngoan. Nó vốn rất hợp tính với Quốc Hùng nên không phải chỉ một đêm mà nó tự giác ngủ cùng hai anh trai mãi. Hoài Thy được ngủ chung giường với bố mẹ và bé Thu Hường dài dài.. .
7- Bấy giờ đang là mùa hè. Khu nhà Aí Lâm ở rợp trời hoa phượng bung nở như những con bướm sặc sỡ khổng lồ lung linh trong nắng. Tiếng ve kêu khắc khoải rền rĩ suốt đêm ngày.
Sáng sớm, Quốc Hùng bảo:
-Chị Lâm ơi! Hôm nay ba chị em mình đi bắt ve nhé!
Thu Thảo cũng nói:
-Bắt ve sướng lắm chị ạ. Sao chị cứ suốt ngày đọc sách mà chẳng đi bắt ve, hái phượng nhỉ?
Nó chống chế:
-Thích ! Nhưng chân chị hãy còn đau…
Thực ra nó đã nghĩ kỹ rồi. Từ hôm nay nó sẽ ngoan hơn, nó sẽ giúp anh Quốc Quyền trông bé Thu Hường và quét nhà , rửa tách chén…Nhà nó hay có khách nên anh Quyền vất vả việc đun nước và rửa tách chén hàng ngày.
Mẹ dậy sớm rang cơm nguội cho cả nhà ăn. Ngoài món trứng tráng, lạc rang, còn có món canh rau ngót nấu với tép khô ngon tuyệt. Nó là đứa khảnh ăn mà sao hôm nay ăn món gì nó cũng thấy ngon thế ! Sau này, bằng sự từng trải của cuộc đời, nó biết rõ nó là người sống thiên về nội tâm, nó ăn uống cái tình người nó thèm khát thôi!
8- Nó bế bé Thu Hường trên tay, bắt chước bố à ơi, nựng nịu:
À ời…
À ơi…
Cái cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi! Ông vớt tôi nao
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục… đau lòng… cò…con
À ời…
À ơi!
Bé Hường thiu thiu ngủ …Nó vừa nhờ anh Quyền đặt em vào trong nôi thì bác sĩ Trạch sang chơi. Bác sĩ Trạch ba mươi tuổi, đẹp trai và giỏi nhất bệnh viện. Vợ chú Trạch tên là Lựu, y sĩ, có mái tóc dài óng ả đẹp lắm! Cô chú rất quý bố mẹ. Mang tiếng là Phó giám đốc Bệnh viện- Trường y sĩ Khu Tây Bắc nhưng bố không có chút kiến thức nào về y học. Trước khi tham gia cách mạng năm 1942, bố là giáo viên dạy bộ môn Pháp văn trong chế độ cũ nên dù bố là cán bộ tiền khởi nghĩa bố vẫn bị ghi trong lý lịch thành phần tiểu tư sản. Điều đó ảnh hưởng rất nhiều đến con đường công danh , sự nghiệp của bố sau này…
Khi Lâm 4 tuổi, bố chuyển ngành sang công tác ở Bệnh viện- Trường y sĩ với chức danh Phó Giám đốc, bí thư Đảng ủy thôi. Suốt đời bố chỉ làm công tác Đảng, có khoa nói thì rất hay nhưng bố sống lãng mạn, xa thực tế, không biết lo toan mọi việc trong gia đình nên mẹ rất khổ…Mãi sau này nó mới nhận ra điều đó.
…Anh Quốc Quyền pha chè Thái Nguyên mời chú Trạch uống và tìm trên chiếc tủ gụ nâu bóng bao thuốc lá Tam Đảo mời chú:
-Ái chà! Bố cháu độ này sài sang nhỉ! Có cả thuốc lá Tam Đảo…Mà lại là Tam Đảo bao bạc cơ đấy!
-Cô cháu ở Hà Nội gửi lên biếu bố cháu.-Anh Quốc Quyền gãi tai nói.
Nó rụt rè hỏi:
-Chú ơi! Thuốc lá Tam Đảo là loại thuốc lá ngon nhất ạ?
-Ừ, Thuốc lá Tam Đảo xếp số một, mà Tam Đảo có bao bạc bọc ngoài là thượng hạng, sau đó đến thuốc lá Ba Vì, cuối cùng mới đến thuốc lá Trường Sơn…
Nó cúi xuống, cắn chặt môi để khỏi bật ra tiếng khóc. Nó lí nhí xin phép chú Trạch ra ngoài.
Nó lang thang đi dọc con mương nhỏ, mặc cỏ may dính tua tủa vào chiếc quần phíp mỏng dính. Nó nhớ đến một đêm trăng sáng, cả nhà nó ăn cơm sớm và quây quần ngoài sân ngắm trăng. Bố bế Thu Thảo, nựng nịu:
-Thuốc lá Tam Đảo bao bạc của bố chắc chắn sau này sẽ trở thành ngôi sao điện ảnh nổi tiếng…
Rồi quay sang mẹ, bố vuốt ve đôi má mịn màng của Thu Hường:
-Ba Vì của bố thì lớn lên phải làm cô giáo thật giỏi nhé!
Một lúc, bố lại gọi:
-Trường Sơn mốc của bố đâu rồi ? Lấy cho bố cái đóm để bố hút thuốc lào.
Nó “dạ” thật ngoan và lăng xăng đi xuống bếp lấy đóm cho bố. Nó quen với biệt danh “Thuốc lá Trường Sơn mốc” bố hay gọi cũng như từ “con ngẫn ngờ” mẹ hay nhắc mà chẳng hề phản đối gì.
Vừa nãy nghe bác sĩ Trạch giải thích, nó mới chua chát nghĩ thầm: “Hóa ra trong cái nhà sang trọng này, mình là loại phế phẩm, loại bét, loại bỏ đi. Hay đúng mình không phải con đẻ của ông bà ấy? Hay đúng mình là con bà hủi đã chết?" Nó vừa đi vừa khóc.
9- Đêm ấy, đợi bố mẹ ngủ say, nó lại thò mặt ra khỏi màn, cố tình để cho muỗi đốt, thử xem bố mẹ có xót xa không?
Sáng hôm sau, mẹ hốt hoảng nhìn thấy mặt nó toàn nốt muỗi chích. Nó thấy ngứa kinh khủng bèn giơ tay lên gãi má. Móng tay nó nhọn hoắt, cào đến đâu máu be bét chảy đến đó. Mẹ vứt cái muôi đang rang cơm dở, luống cuống:
-Trời ơi, con tôi...
rồi ào đến bế thốc nó, miệng gọi"Quyền, lấy bông băng thuốc đỏ ra mẹ thấm cho em !"
Nó giàn giụa nước mắt mà lòng lại ngân nga muốn hát... Mẹ thương nó ! Mẹ yêu nó thật mà !
Nó cố tình gãi thêm 3 nhát cho máu chảy nhoe nhoét để nhìn thấy mẹ xót xa vì nó thêm một lần nữa...
Aí Lâm viết những điều ấm ức và cảm xúc vỡ òa vì sung sướng được mẹ thương xót vào cuốn vở ôly . Viết ra được những ấm ức trong lòng, nó như có một người bạn tin cậy chia sẻ, giải tỏa...Nó giấu cuốn vở dưới chiếu, cố tình để mép vở he hé ra bên ngoài, hy vọng bố mẹ đọc được và hiểu nỗi lòng nó.
...Một đêm, nó chợt tỉnh giấc sau một giấc mơ dài... Nó biết trời đã khuya lắm rồi vì điện đã tắt và trong buồng ngủ chiếc đèn bão được treo ngay đầu giường. Hồi đó, nhà nó dùng điện máy nổ của bệnh viện, mỗi tối chỉ được dùng 5 tiếng đến 23 giờ là điện tắt. Nó thấy mẹ trói bố, ừ sao mẹ lại trói bố? Nó dụi dụi mắt, rồi he hé nhìn trộm. Mẹ trói bố bằng sợi len màu lông chuột mềm mại, rất nhiều vòng quanh hai bắp tay . Bố giang rộng hai tay cho ngang bằng hai vai để mẹ tháo áo len cuộn vào đó. Nét mặt trầm tư, bố thủ thỉ nói với mẹ:
- Người lớn đùa ác quá ! Vợ chồng mình vô tình, nào biết con bé đa sầu đa cảm bị tổn thương... Thôi mình cứ dỡ cái áo len này của anh để đan lại cho con Lâm... nếu thừa thì em đan thêm cho thằng Hùng cái khăn quàng cũng được.
Nó rưng rưng muốn khóc thì lại nghe mẹ nói :
- ừ, năm ngoái anh đi Liên Xô về mua cho cái Thu Thảo chiếc áo len hồng, cái Thu Hường con búp bê đẹp thế mà không mua gì cho cái Lâm...Chắc con bé tủi thân lắm !
- Ôi, anh hết tiền rồi nên chỉ mua quà cho hai đứa út ít thôi, hai thằng Quốc Quyền, Quốc Hùng cũng chỉ được nếm láp chút xiu bánh mì đen thôi mà...
-Nhưng nó là con gái, dù là chị của ba đứa em nó cũng mới bẩy tuổi thôi anh...
Nó muốn sà vào lòng mẹ mà nói rằng:
- Mẹ ơi ! con chẳng cần áo len, con chẳng cần búp bê đâu, con chỉ muốn được bố mẹ yêu thôi!
...nhưng nó không đủ can đảm để nói thế !
…Aí Lâm rình thức 7 đêm xem mẹ đan áo len cho nó. Một đêm, chợt tỉnh giấc, bố giục mẹ:
- Đi ngủ thôi em, lấy sức để mai còn đi làm.
- Còn ba ngày nữa là đến sinh nhật con bé rồi, em đan cố cho xong, mai còn làm búp bê nữa…Ban ngày thì không thể có thời gian rồi....
Hôm sau, mẹ đi làm về mua thêm nửa mét vải phin trắng, một túi bông và mấy con chỉ thêu màu đen, xanh, hồng. Đêm mẹ cặm cụi vẽ vẽ, cắt cắt, khâu búp bê rồi nhồi bông…
Đêm sau nữa, mẹ dùng bút chì vẽ mắt, mũi, miệng lên khuôn mặt búp bê, rồi chọn chỉ màu đen thêu lên lông mày, lòng mắt.
12 giờ đêm, nó he hé mắt nhìn trộm đã thấy mẹ thêu xong chiếc mũi dọc dừa của búp bê bằng màu hồng nhạt.
Rồi mắt nó díu lại, nó lạc vào giấc mơ êm đềm được cùng ạnh Quốc Quyền và ba em Hùng, Thảo, Hường vào rừng hái măng, hái nấm.
Nửa đêm, nó tỉnh giấc thấy mẹ dựa lưng vào thành giường, tay vẫn cầm hờ con búp bê thêu dang dở. Đôi môi hình trái tim đỏ chót của búp bê trông đáng yêu quá ! Nó chợt giật mình thảng thốt khi nhìn thấy một giọt hồng rơi trên ngực phải của búp bê. Máu! Máu của mẹ ! Chắc mẹ buồn ngủ quá nên bị kim đâm vào tay lúc nào không hay. Nó khẽ nâng bàn tay mẹ lên, vẫn thấy ngón tay trỏ của mẹ ri rỉ máu. Nó lấy bông băng băng lại ngón tay trỏ cho mẹ mà mẹ chẳng hay biết gì…
Chiếc áo len màu lông chuột và con búp bê khâu bằng vải phin trắng ấy là chiếc áo len và con búp bê đẹp nhất nó từng thấy trong đời.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua từ ngày nó nhận món quà sinh nhật vô giá đó.
Tròn ba mươi bẩy năm bố rời xa dương thế khi cả sáu anh chị em nó đang học hành dang dở (Cậu út Quốc Hoàng khi ấy vừa tròn hai tuổi).
Mẹ đã gồng mình lên thay bố nuôi dạy sáu đứa con khôn lớn thành người. Tuy không dám khoe giỏi giang như ai nhưng chắc chắn bố cũng được ngậm cười nơi chín suối. So với năm anh em, Aí Lâm không thành đạt giàu có như mọi người Cô chỉ là cô giáo dạy văn cấp 3 thôi nhưng là người phụ nữ nhân hậu, nữ tính, được mọi người trong gia đình và xã hội yêu quý!
Aí Lâm vẫn ước một lần được nghe mẹ trìu mến gọi “ Con ngẫn ngờ của mẹ!”
Và trong mơ nó vẫn thấy bố âu yếm bảo: “Con gái Trường Sơn mốc ơi! Lấy cho bố que đóm để bố hút thuốc lào nào !”

18 nhận xét:

  1. Viết tiểu thuyết bây giờ là can đảm lắm đấy . Phải rất có chí , có lực và có thời gian . Ngay cả việc góp ý với tiểu thuyết cũng không phải đùa . Anh chỉ còn bắt nạt mấy truyện ngắn ngắn thôi . Chúc em thành công !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh kính mến!
      Em đi Tuyên Quang thăm mẹ từ chiều 20/10 đến tối qua-28/10 mới về đến nhà. Em cám ơn anh đã động viên em nhé! Em đọc bên Thi viện.net, cũng thấy anh viết tiểu thuyết (giống như tự truyện của anh) về nghề giáo dục đấy thôi. Em viết như một sự giải tỏa bao nỗi niềm tâm sự xưa nay chưa nói cùng ai trong cuộc đời mình ấy anh à. Cuộc đời mình thì chẳng có gì quan trọng nhưng viết về tình cảm của mình đối với những người thân yêu ruột thịt, bạn bè xa gần... cũng như khúc xạ những biến cố ngoài xã hội là điều em mong muốn ấp ủ mấy năm nay rồi đấy anh à...

      Xóa
  2. Nhân ngày phụ nữ Việt Nam, chúc choị Sơn luôn hạnh phúc và bình an. Thân!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn AnDy thân yêu!
      Chúc em luôn hạnh phúc và bút lực dồi dào nhé !

      Xóa
  3. Trước hết, Anh chúc mừng Sơn về một dự án mới, phiêu lãng và rất can đảm. Nhân dịp ngày lễ 20/10 chúc Sơn và gia đình luôn vui khỏe, hạnh phúc tràn đầy niềm vui sáng tạo. Cho Anh đọc liên tục tác phẩm nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh kính mến ! Em đi thăm mẹ hơn 1 tuần, tối qua mới về nên hồi âm muộn. Anh thông cảm cho em nhé ! Em cám ơn anh rất nhiều ạ. Có lẽ, em chưa viết liên tục được đâu anh, vì còn những việc đang làm dở dang nữa. Em chúc anh luôn vui, khỏe, hạnh phúc, bút lực thăng hoa nha !

      Xóa
  4. CHÚC MỪNG EM VÀ NHỮNG DỰ ĐINH CỦA EM. CHÚC EM THÀNH CÔNG!

    Được biết giải NOBEL văn học 2013 là cho một nữ văn sỹ Canada, 82 tuổi, thể chuyện ngắn. Em cứ kiên trì viết những câu chuyện quanh em, làng xóm em cũng...có thể thành công lớn đấy em ạ. Chị thì "mù văn chương" nên thỉnh thoảng vào đọc thôi...chả biết góp đâu! hi

    Trả lờiXóa

  5. NHÂN NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM, GÁI NÚI BÙI THỊ SƠN XIN KÍNH CHÚC CÁC CHỊ, CÁC BẠN GÁI VÀ CÁC EM GÁI LUÔN TRẺ- ĐẸP - HẠNH PHÚC NHA !
    CHÚC CÁC ANH NAM GIỚI - NỬA KIA THẾ GIỚI- LUÔN ĐẸP MÃI TRONG MẮT VÀ TRONG LÒNG CHỊ EM PHỤ NỮ QUANH NĂM SUỐT THÁNG CHỨ KHÔNG CHỈ TRONG NGÀY 8/3 VÀ 20/10 ĐÂU NHA!
    Hôm nay, GN đi chơi xa nên dậy sớm chúc chung mọi người vì không kịp đến thăm từng nhà được, mong được chị em thông cảm nha! Hì ! hi!
    Chúc chị em vui vẻ nhiều nhé !

    Trả lờiXóa
  6. Em sang thăm chị và chúc chị luôn khỏe, vui, hạnh phúc chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CHỊ CÁM ƠN DIỆU THU- CHÚC EM LUÔN VUI NHIỀU NHÉ !

      Xóa
  7. Ngày mới MC sang thăm Bạn, mến chúc Bạn thật vui và hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CÁM ƠN MINH CHÂU THÂN YÊU- BẠN CŨNG LUÔN VUI NHIỀU NHÉ !

      Xóa
  8. Sang thăm chị ngày mới, chúc chị vui nhiều nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CÁM ƠN EM NHÉ HƯỚNG DƯƠNG
      CHÚC EM TRẺ ĐẸP, YÊU THƯỜNG ĐONG ĐẦY...

      Xóa
  9. CHUC MUNG GAI NUI VA MONG TAC PHAM SOM HOAN THANH

    Trả lờiXóa
  10. Chị đau lưng nên chuyện của em phải đọc làm hai lần mới xong, những câu chuyện có thực trong đời , viết lại là cách trioon lại kỷ niệm và nói lên nỗi lòng mình em ạ , chúc em thành công cới những câu chuyện của mình.

    Trả lờiXóa
  11. TT có số phận riêng của nó, nhiều khi bướng bỉnh không tuân lời tác giả. Tốt nhất đừng bố cục bố kịch gì trước cả. Từng phần nó sẽ tự chọn hình thức cho mình. Chọn mốt, đóng khung sẵn đều là sai lầm cả.. Đôi lời chủ quan góp với S. Chúc thành công!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. EM CÁM ƠN ANH HỒNG GIANG ĐÃ GÓP Ý RẤT CHÂN TÌNH CHO EM. EM SẼ XEM LẠI VẤN ĐỀ NÀY.
      CHÚC ANH NGỦ NGON NHA!

      Xóa

Bạn có thể dùng thẻ sau để:
- Post hình : [img] link hình [/img]
- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]