Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

TẮM ĐÊM


Em tắm trăng hay trăng tắm em?
Lung linh huyền ảo nét thần tiên
Gió thu nín thở… không dám níu
Làn nước lăn tăn cũng hờn ghen!

CHINH PHỤC

CHINH PHUC 


Mặc lũ đá tai mèo chôn chân một chỗ rình mò chọc thủng gan bàn chân
Phớt bọn gai nhỏ gai to nhâng nhâng tua tủa xâu xé mặt mày bê bết máu
Lờ tụi dây rừng loằng ngoằng vào hùa ngáng đường
Mười ba tiếng đồng hồ
Vượt 3.143 mét, anh leo đến đỉnh Fan- Xi- Phăng chót vót

Ba mươi năm trời
Đỉnh mơ ước của anh:
Cô hàng xóm bé xíu, mộng mơ
giấu bình minh trong đôi mắt tròn vo, ánh nhìn bí hiểm...
Nhà cách giậu mồng tơi,
Ba mươi năm trời,
cánh tay
Không  - với- nổi.

Anh lang thang trên dãy Hoàng Liên
hỏi loài hoa Đỗ Quyên:
- Làm sao chinh phục nổi đỉnh núi em?
Tiếng đá núi vọng rền:
- Làm sao?
Làm sao?
Làm sao? 

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

VÔ ĐỀ


  • Anh có thấy cuối chiều xanh thẳm
    áng mây trôi lạc lõng , lẻ loi?
    Hồn em ngự ở đấy rồi
    Chỉ còn chiếc bóng bên đời bơ vơ!

HAI LOẠI ĐÀN ÔNG


Có một thời em trót si mê
Chàng thi sĩ thơ tình say đắm lắm
Thơ chàng ngao du trên đại ngàn sâu thẳm
Vẫy vùng trong ngàn con sóng hoan ca
Đọc thơ chàng, lệ em cứ tuôn sa
Tơ tưởng  người tài hoa chưa từng gặp
Biết bao đêm em đắm say thao thức
Hôn từng từ, nuốt từng chữ, ấp từng câu
Người như chàng  dễ kiếm giữa đời đâu
Trọng nghĩa nhân, ghét túi cơm, giá áo
Biết tình thơ chỉ là tình ảo
Vẫn khát khao một lần giáp mặt chàng
Một lần thôi, ngắm vầng sáng chứa chan
Một cái bắt tay nồng nàn hơi ấm
Đủ một kiếp cho trái tim mơ mộng
Thấy cuộc đời giàu thêm biết bao nhiêu…

Rôì một ngày
Vô tình hay trời sắp
Em gặp chàng trên bãi biển chói chang
Người hâm mộ cứ lần lượt xếp hàng
Lần lượt giơ tay cho chàng bắt
Em đợi chờ…tưởng như tim ngừng đập
Tích tắc thôi…quan trọng nhất đời mình
Chàng bước qua em túc trực nụ cười xinh
Nụ cười phởn phơ không trọng lượng
Chàng nhìn em- cái nhìn từ trên xuống
Và chìa bàn tay hờ hững trao em
Lướt nhìn nhanh những ngón thuôn mềm
Em   trao chàng bàn tay xinh nóng bỏng
Chợt rụng rời
Thấy tay chàng lạnh cóng
Nhão nhoẹt trơn như da chẫu chuộc
Em lẩy bẩy ngã vùi trên bãi cát
Chàng quay đi
                      tìm bàn tay khác
hững hờ
               ban phát
                          cái bắt tay…

Một ông già nâng em đứng dậy
Em ngẩng nhìn
Một khuôn mặt sạm đen
Bàn tay cụt  hai ngón
                              lấm lem
rất nhiều ma sát
Em cảm ơn
Ông mỉm cười, gật gật…
Từ trong khóe mắt
Lăn tròn hai giọt lệ long lanh
Người qua đường  nhìn em, khẽ nhắc:
-Đây là người câm điếc
Người thương binh trở về sau cuộc chiến tranh
Vợ con bị giặc thù tàn sát
Bây giờ  ông ngơ ngẩn thần kinh
Cứ ngày ngày ra bờ sông đếm cát... 

HOÀI THU

Đã bao năm  rồi, em xa anh
Hồ Tây dìu dịu, liễu buông mành
Ngàn con mắt lá tò mò ngắm
Đôi tình nhân quấn quít tóc xanh

Kẻ đi, người ở...  dưới trăng thanh
Đôi chim bịn rịn bíu lá cành
Em bịn rịn  bíu trời- mây- nước
Ôm trọn Thủ Đô trong mắt anh !

HẠNH PHÚC


 Tôi hạnh phúc mỗi ngày còn có mẹ
Là mặt trời còn sưởi ấm tim tôi
Người hiện lên trong từng hơi thở nhẹ
Ngàn trùng xa vẫn thấy ánh môi tươi...

Tôi hạnh phúc mỗi bình minh thức dậy
Vườn thơ tôi tràn ngập tiếng nói cười
Bạn muôn nơi về thăm tôi đấy
Trao tôi  niềm vui sống yêu đời.

Tôi hạnh phúc khi bạn bè tin tưởng
Chuyện đau buồn luôn san sẻ cùng nhau
Dẫù tiếng nói chẳng làm xoay chuyển hướng
Cũng vơi đi bao nỗi u sầu

Tôi hạnh phúc mỗi ngày xem thời sự
Không tai nạn giao thông, không bão lũ chết người
Không có những mưu toan lừa dối
Vòng tay nhân ái nối muôn nơi...

Tôi hạnh phúc sống trong rừng  thanh vắng
Lắng xa đi cuộc sống xô bồ
Ngàn thanh âm kết trong tôi dấu lặng
Trộn hoà trong phiêu lãng thực mơ

Tôi hạnh phúc khi đọc câu thơ đẹp
Áng văn hay cứ da diết bên mình
Cửa tâm hồn tôi chưa hề khép
Mắt trong in giọt nắng lung linh...

Tôi hạnh phúc khi người thân hạnh phúc
Và Đẹp trong ánh mắt muôn người
Tôi nồng nàn mọi nơi, mọi lúc
Dâng tặng đời tiếng hát trái tim tôi !

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

HUYỀN TÍCH HOA BAN


 Khi mũi tên
          bắn anh
                    vào giữa ngực
Giọt lệ hoen bầm
         chảy ngược
              vào trong
Không khóc nổi
           tim vỡ ra
                trăm mảnh
Biến thành bông ban trắng
                rỏ máu hồng!
(Hoa ban trắng có một cánh hồng tươi, gọi là Cánh Chúa) 

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

THƠ HAI CÂU -1




1 - Ước tay dài rộng bằng trời
Để ôm trọn vẹn muôn người mình yêu.

2 - Ai đem nhuộm tím giàn trầu?
Cau thương nhớ để lệ sầu quắt queo.

3 - Từ xa xưa đến muôn sau
Giận hờn - ly rượu đẫm màu tình yêu…

4 - Kiếp này xin được ngồi thiền
Khấn trời lạy phật đáp đền kiếp sau...

5 - Ước làm ngọn gió vu vơ
Quạt cho người mát hong khô nỗi buồn

6 - Cảm thương một đóa hoa xinh
Không dang tay ngắt, mãi  tình trong mơ

                                  7 - Dẫu là đá vẫn có tim
Dù không biết mặt vẫn chìm trong mhau

8 - Dẫu không thành vợ, thành chồng
Thơ tình son sắt ta hong tặng đời

9 - Thơ là khoảng lặng tâm hồn
Không cầm nắm được… xanh rờn thiên thu

10 - Tặng người ở cuối trời chiều
Thơ tình ngân mãi khúc yêu cuối đời

  11 - Sông Thương chán vạn người thương
Sao tôi mãi vấn vương Sông Lấp

12 - Chẳng còn vườn để rào rau củ
Ta tự rào ta trước bão lũ lòng mình...

13 - Mưa rừng vật vã từng cơn
Ruộng khô nứt toạc đón nguồn mưa rơi

14 - Người như đọc được tim tôi?
Làm sao trốn khỏi vòm trời có anh ?

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

TÔI TAM GIÁC



Tôi tam giác từ trong trứng nước
Tam giác thường nên  ba góc chẳng cân
Góc nhọn  quắp chặt lấy đôi chân
những ngón khoằm để  biết đi trên đá
Góc bẹt  chứa đôi tay  ấm lạ
để vuốt ve, ôm ấp những người thân
Còn góc tù  trói chặt trái tim câm
không cho hát lời yêu thương đằm thắm
Tôi tam giác từ cạnh dài , cạnh ngắn
cứ tãi ra rồi gấp khúc óc tôi
Mới sinh ra tôi chẳng bình thường rồi
trong bọc ối đầy căng bọng nước
người ta dùng kéo mới lôi tôi ra được
đôi mắt đen như nòng nọc chửa đứt đuôi
Tôi tam giác cả những nốt ruồi
và lệch cả chân trời tam giác
Tôi - tam giác- một đời không làm điều độc ác
Tôi- tam giác-  chứa biển trời khao khát...

SẮC MÀU PHAI

Tết qua rồi, lam vẫn mườn mượt núi
Thơ tình em vẫn bối rối, ngổn ngang
Xin anh đừng bế bồng, đừng trói
Để thơ đau quay quắt bẽ bàng

Tết qua rồi,son bợt, phấn dở dang
Sự thật tróc lở loang nơi kiều diễm
Dù là Chúa rừng xanh hay con ong, cái kiến
Giữ nổi chi Xuân hiển hiện bốn mùa?

Tết qua rồi, thau đã tách vàng chưa?
Hay vẫn à uôm, ỡm ờ, hổ lốn
Trắng nhờ nhợ một mâm trăng lộn xộn
Mùi dịu êm lẩn trốn đáy huyệt sâu

Tết qua rồi, tim tím  rớt đi đâu?



























Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

KHÔNG CÒN ANH !

Không còn anh
em không còn thơ nữa
Những mĩ từ
Câu, tứ trốn đi đâu?

Không còn anh
Trái tim em
một nửa
-nửa vầng trăng
  ngơ ngẩn
rớt bên cầu...

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

NỐT RUỒI

Nốt ruồi đậu ở khoé môi
Trong mắt tình si bỗng trở thành lộng lẫy
Vũ trụ bao la cũng dường như tan chảy
Lặn vào hư vô say nghiêng ngả trời chiều
Rồi một ngày
      tình yêu
             như con sâu đo rúm ró trong lọ mực
Xanh đỏ hai màu
             mực chết
Nốt ruồi
       bỗng trở lên gớm ghiếc
Như dấu chấm to đùng
              bàn tay tạo hoá phết khoé môi
Nốt ruồi ơi!
          Nốt ruồi ơi!
Thôi đừng nghễu nghện đậu khoé môi
Cho người thương
               người ghét
Hãy di trú
           về nơi tuyệt đẹp
                             biết chỉ riêng mình.

NHỮNG VẾT SẸO


Có vết sẹo sần sùi dày cộm lên theo tháng năm dòng chảy
Vơi cho đời bao mất mát chiến tranh
Có vết sẹo hun hút khoét thịt da ngày đêm bỏng cháy
Lấp đầy mắt bé thơ sắc trời biếc trong lành
Có vết sẹo âm ỉ chỉ riêng anh nhìn thấy
Anh lẳng lặng giấu đi làm kho báu riêng mình
Em yêu vết sẹo ấy trong anh

Thản nhiên, anh mỉm cười, đứng dậy
Soi mắt anh, em thấy nước non mình
Mang hình chữ S
 và hai quần đảo Hoàng sa- Trường Sa muôn đời bất diệt!  
Em yêu vết sẹo ấy trong anh!

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

GIỮA HAI LÀN ĐƯỜNG EM THẤY ANH

Giưã hai làn đường , em thấy anh
Phóng xe diệu nghệ đi trên phố
Trời lạnh sao anh mặc phong phanh
Chiếc áo xanh bật tung khuy cổ ?

Anh nhoẻn  nụ cười tươi rạng rỡ
Nháy mắt thay cho một lời chaò
Em muốn trao anh khăn quàng cổ
Dòng người, dòng xe cứ xôn xao...

Đèn đỏ bật, xe em trệu trạo
Chẳng dám liều lao tới bên anh
Luật lệ giao thông đà cảnh báo
Thương anh, em nuốt nghẹn tiếng "Đành!" 

SA PA NGÀY CÓ BỐN MÙA



SÁNG

Sắc trời êm mượt như nhung
Sáng XUÂN cho má em hồng ngất ngây
Mắt trong mắt, tay trong tay
Men tình, men rượu chất đầy Chợ Phiên...

TRƯA

Dịu dàng anh gọi tên em
Sa Pa- xứ sở thần tiên tuyệt vời
Nắng HÈ sưởi ấm đất trời
Phan xi phan cũng à ơi ru mình...

CHIỀU

Mây ôm sương khói tự tình
Anh lên Thác Bạc cùng mình ngắm hoa
Hơi THU se lạnh thịt da
Đất trời cũng muốn tan hoà trong nhau...

TỐI

Ai đem tuyết tận Châu Âu
Rắc lên biệt thự một màu trắng tinh?
Mùa ĐÔNG huyền ảo lung linh
Rắc lên anh cả Núi Tình Sa Pa...