Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

NÓI NGƯỢC



 Em nói rằng:  
                 thơ anh nhàn nhạt
Chẳng đủ chua, chát, mặn...        
                  môi em

Là khi con tim khe khẽ hát
Tiếng ngân nga
            đằm thắm
                    dịu êm
Tự nhủ lòng:
           Gặp rồi
                    lãng quên
Như con tàu
             lướt qua
                     thành phố
Tiếng còi tàu
             đớn đau
                     rạn vỡ
Nghiến lòng ray
                     nức nở
                             thâu canh
Thôi thì
       chẳng gặp
               cũng đành
Chỉ yêu thơ
          cũng đủ xanh
                     một đời!

BÓC TỜ LỊCH CUỐI


 Mỗi ngày rụng một tờ hoa 
Đớn đau như thể hồn ta rụng mình
Trách ai sao quá vô tình
Phí hoài năm tháng chúng mình bên nhau…

Xin bóc đi những thương đau
Ngày ngày lựa chữ, chọn câu dâng đời
Soi trong ánh mắt bao người
Niềm vui rộng mở, nụ cười hân hoan

Tình người  sâu đậm mênh mang
Nhìn ai cũng thấy chứa chan trong lòng
Bình minh rực rỡ phương đông
Bóc tờ lịch mới nghe lòng xốn xang...

Cảm ơn ai tặng lời vàng
Dâng tin yêu đến nồng nàn mắt ai

TÌNH THƠ


 Biết bao đêm lòng tự hỏi lòng:
-Có thật không? Có thật không? Anh hỡi!
Em sợ lắm, nếu tình thơ giả dối
Cuộc đời này còn chi đáng tin đâu!

Vần nối vần, câu mãi gọi câu
Thanh bằng trắc nối hai đầu thương nhớ
Ở ngoài đời chẳng được là chồng vợ
Ở trong thơ chung nhịp thở, buồn vui...

Nếu một ngày...thi hứng buông lơi
Đừng níu kéo, anh ơi xin đừng níu!
Hãy ngắm mặt hồ thu hiền dịu
Mộng một thời dan díu đắm say thơ

Em xin anh không một phút thờ ơ
Người bạn đời đã chờ anh một kiếp
Và chúng ta không nói lời : Vĩnh biệt
Hồn thơ ngân tha thiết mãi trong nhau... 

                                                   Kính tặng anh Đình Bắc
Với "Cánh cửa thời gian", anh mở ra cho em một chân trời mới lạ
Không bi quan trước bệnh tật, tuổi già
Tia nắng mới không ốm o, vàng vọt
Mà lao xao, lan tỏa rất xa...

" Cánh cửa thời gian" anh ngập tràn ý thơ
Những vần thơ yêu con người, cuộc sống 
Hương hoa sữa nồng nàn, xao động
Hà Nội thu...ăm ắp tiếng nói cười

Cám ơn anh- người ở rất xa xôi
Người cả đời chưa một lần gặp mặt
Đã dậy lên trong em một điều rất thật:
" Cánh cửa thời gian" còn chắp cánh thơ bay...

                            

OI NỒNG


Đêm
Con nhền nhện
tháo vòng
Mèo hoang
điên dại
thét nồng nã yêu

Ngày
gió hôn trượt
cánh diều
Chân bàn chổng vó
tạc điều vu vơ

CHẤM VÀO ĐÂU?


Thơ theo ta suốt đêm trường
Nối buồn vui với ngọn nguồn chữ câu
Thơ mang nghĩa nặng, tình sâu
Dấu câu biết chấm vào đâu bây giờ ?

LƯNG CHỪNG


Lưng chừng cây, bung nở những bông hoa Lưng chừng trời, diều bay bổng ngân nga 
Nhưng nếu chỉ...lưng chừng trong cảm xúc
Trọn cuộc đời... ta  chẳng được là ta !

VỀ CAO BẰNG


Kính tặng Nhà giáo- Nhà thơ LVG


Bao giờ về Cao Bằng anh hỡi
Tiếng đàn tính anh lại bổi hổi vang ngân
Quyện giọng then em xao xuyến trong ngần
Đà Giang ngừng trôi...trong thanh âm dìu dặt...

Về Cao Bằng- chiến khu Việt Bắc
Nơi con tim anh thổn thức tiếng yêu đầu
Lũ học trò trong veo mắt bồ câu
Dù áo chàm vẫn còn vương mảnh vá...

Cái ngày ấy dù xa ngái quá
Vẫn trăn trở hoài trong những giấc mơ anh  
Tiếng cọn nước quay theo nhịp đập tim mình
Em lại khóc trong niềm vui rưng rức...

Anh biết chăng bao đêm em thao thức
Ôm cây đàn anh trao tặng năm nao
Nghe trong bầu đàn tiếng thình thịch nôn nao
Tiếng trái tim anh ngự trong cây đàn đó

Về đi anh... mùa xuân tươi rực rỡ
Vẫn vẹn nguyên trong mắt thuở đôi mươi
Hồ Thang Hen trên núi cao lộng gió
Vẫn chờ ta khi thu hé môi cười...

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

RƯỢU TÁO MÈO


 Rượu táo Mèo
Không ngọt lịm
Sắc nước Làng Vân
Không say nồng đê mê
Sán Lùng
Lai Châu em
Dẻo thơm cơm nếp

Rượu táo Mèo
Chua chát đầu môi
Uống trôi cuống lưỡi

Rượu táo Mèo
Ủ nỗi nhớ thương
Như quả me rừng
Vừa chua vừa chát
ngậm lâu rồi
Bỗng thấy ngọt thơm
Rượu không đun bởi rác rơm
Rượu chưng bởi củi gỗ thơm trong rừng

Như tình người gái núi
Ấp iu nồng đượm
Rượu em không bốc lửa
Để anh say cuồng trong chốc lát

Rượu nồng em
E ấp
Ngọt môi anh
Trọn một kiếp người... 

MÃI CHỈ CÒN GIÓ CHƯỚNG


Những cơn gió
Đường đột
Bất ngờ ập tới

Gió Lào
Vượt biên giới
Tràn sang

Gió nồm
Nhẹ nhàng
        Mơn trớn

Gió heo may
      Lạnh khô
      Vật vờ

Gió mùa đông bắc
        Lạnh buốt
         Xác xơ

Gió mùa
         Thay đổi
          như thời tiết
         lúc mãnh liệt
          lúc lại dửng dưng

Gió chướng
         Say đắm
         Tận cùng
Gió rất thật
Sao đời cho là “chướng”?
Chẳng phải loại “gió chiều nào che chiều ấy”
Gió khiến cho trái tim em run rẩy
Đường ai đi “gió bụi” nửa kiếp người?
“Gió táp mưa sa” vần vũ mãi người ơi!

Những cơn gió
Đường đột
Bất ngờ
Ập tới
Đến rồi đi
Ào ào
Rất vội
Găm trong em
Những mảnh rét tái tê

Riêng gió chướng
Ở mãi không về
Em không thể gọi là “cơn gió” nổi
Gió có tội gì đâu
Khi gió không ngừng thổi
Ở một miền
Không gợn chút “gió trăng ”?
Và trong em:
Gió mãi mãi vĩnh hằng…

HŨ BUỒN

Cái hũ buồn hoang hoải em chôn 
Chiều nay bất ngờ bão cuốn tung ra biển
Ngậm chặt trong miệng lũ nghêu, sò, ốc, hến
Nơi em chôn hũ buồn
Nở bông hồng rực rỡ ...

SA PA


  • Anh đã đến một Sa Pa huyền thoại 
Hiền dịu, mộng mơ, lộng lẫy, cao sang
Anh đã đến một mái nhà êm ái
Sương dịu êm, ánh trăng giát bạc vàng

Anh đã nhận một tình yêu khắc khoải
Sơn nữ trao trong suối nhac mênh mang
Rồi anh đi...không bao giờ trở lại
Chỉ Sa Pa...ôm mãi giấc mộng vàng...

HỒ TRONG THUNG VẮNG

Một chiếc hồ xinh xinh 
Trong thung lũng dịu dàng
Nước trong veo êm ả
Ba mùa chửa xốn xang...

Xuân xanh
         Hè đỏ
               Thu vàng
Hồ không
         gợn sóng
                mơ màng
                     bóng ai
Chợt Đông
        cơn gió
                lạc loài
Đem sắc tim tím
           rắc hoài
                     thung đêm
Như nàng công chúa ngủ quên
Oằn mình trở dậy...giã miền hư vô
Cuồn cuộn muôn lớp sóng xô
Hồ sôi sùng sục
                    Nuốt bờ vỡ toang

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

CẢM THƠ

Mỗi loài hoa - một sắc hương
Mỗi giọng thơ- một giọng thương giữa đời
Chẳng mơ châu báu,  vàng mười...
Tình thơ- tình bạn- tình người...mãi vương !

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

GỬI VỀ CỔ TÍCH

  Gửi về cổ tích
  Bùi Từ Thiện
Thị xã hẹp trong một tầm tiếng gọi
Em bên kia, ta ở bên này
Hai chân núi giấu hai điều hồi hộp
Tim phập phồng mỗi lúc mặt trời lên.

Đã bao lần ta đợi một hoàng hôn
Em soi tóc trên cầu Nậm Cản
Gió phóng túng từ Mường Lay thổi lại
Tóc em bay xõa sóng sông Đà.

Dòng Nậm Lay gợi nhớ một Nậm Na
Thuở thơ ấu ta cùng em đến lớp
Ngôi trường nhỏ bên một dòng suối nhỏ
Mường So ơi, thương nhớ suốt năm ròng.

Thế rồi thôi hun hút chia ly
Ta lạc bước giữa phấn son đường phố
Em ở lại một mình nơi phố núi
Vùi nhớ thương trong se sắt tay người.

Đến bây giờ gặp gỡ hóa xa xôi,
Em của ai? Em của ai? Đã khác...
Mây trắng trên tay, trời xanh trong mắt
Thôi, gửi về cổ tích tuổi mười lăm.
  BTT
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
"Gửi về cổ tích" - mãi sẽ là dư âm!
  Phùng Hải YếnCó những dòng thơ được ví với con nước của dòng sông, khi đã chảy qua hồn người thì lớp phù sa còn nằm lại. Đến với bài thơ "Gửi về cổ tích", ắt hẳn mỗi bạn đọc đều dễ dàng nhận ra "lớp phù sa" nhà thơ để lại trong lòng người. Những câu từ gợi nhớ về hoài niệm, mà dư âm của nó còn vọng về mãi mãi...

Câu thơ mở đầu là lời giới thiệu về không gian, một không gian với cách nói giản dị thường bắt gặp ở vùng Tây Bắc, nơi có những con người thuần hậu, chất phác, yêu thiên nhiên, yêu con người:
"Thị xã hẹp trong một tầm tiếng gọi
Em bên kia, ta ở bên này
Hai chân núi giấu hai điều hồi hộp
Tim phập phồng mỗi lúc mặt trời lên".

Tâm tư của người thi sĩ , nỗi niềm của người đang yêu. Cái tương tư gợi nhớ đến nhà thơ hương quê Nguyễn Bính thủa nào:
"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người".

Đi theo lời tâm tình ấy, ta bắt gặp những ngôn từ lạ, những so sánh, liên tưởng độc đáo của nhà thơ - chàng trai với trái tim, tình yêu ấm áp. Thứ tình cảm ban đầu đầy say mê, mãnh liệt:
"Đã bao lần ta đợi một hoàng hôn
Em soi tóc trên cầu Nậm Cản
Gió phóng túng từ Mường Lay thổi lại
Tóc em bay xõa sóng sông Đà".

Hình ảnh này ta chỉ có thể bắt gặp nơi những cô sơn nữ chân chất của núi rừng Tây Bắc chứ không thể tìm thấy ở những cô thôn nữ đồng bằng, và càng không thể thấy được ở những thiếu nữ nơi thị thành, chốn phồn hoa,, đô hội. Hình ảnh người lồng vào thiên nhiên, hòa quyện với cảnh vật, cảnh sắc càng làm tôn nét người bừng sáng. Làn tóc mây dài như dòng sông uốn khúc, những địa danh được nhà thơ khéo léo đưa vào mà vẫn không bị gò ép mà ngược lại càng khiến dòng thơ thêm uyển chuyển, ngôn ngữ thơ mềm mại, sống động đến lạ.
"Dòng Nậm Lay gợi nhớ một Nậm Na
Thuở thơ ấu ta cùng em đến lớp
Ngôi trường nhỏ bên một dòng suối nhỏ
Mường So ơi, thương nhớ suốt năm ròng".

Vẫn theo dòng tâm tư, nhà thơ ngược theo dòng chảy của miên viễn thời gian hoài tưởng về một thời cắp sách. Nơi đã chất chứa rất nhiều những kỷ niệm theo tháng ngày lưu dấu, nơi ấp ủ mối tình đầu. Song có một điều gì như là tiếc nuối, như là nhớ mong ẩn chứa sau ngôn từ nhẹ nhàng, dàn trải?
"Thế rồi thôi hun hút chia ly
Ta lạc bước giữa phấn son đường phố
Em ở lại một mình nơi phố núi
Vùi nhớ thương trong se sắt tay người".

Dòng thơ như rung lên, cung bậc của thay đổi thời gian. Có chút gì đắng chát len khe khẽ, người đọc dễ dàng đồng cảm với thi nhân, có những thăng trầm khi đã trải qua, nhìn lại, cố nhân xưa đã xa vời, thật gần mà xa quá, xa quá xa tầm tay... Ta dễ liên tưởng đến khổ thơ của TTKH đã viết trong một mùa thu buồn, dù ở hai thế hệ khác nhau cả về thời gian, không gian song giữa hai nhà thơ là sự đồng điệu tâm hồn:
"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi,
Và từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người".

  (Hai sắc hoa ti - gôn).
...Bài thơ kết thúc trong âm hưởng ấy, và khổ thơ cuối với những câu hỏi như vọng vào vách đá, rót ngược lại nơi trái tim những bão tố tưởng đã ngủ im trong một thời hoa mộng:
"Đến bây giờ gặp gỡ hóa xa xôi,
Em của ai? Em của ai? Đã khác...
Mây trắng trên tay, trời xanh trong mắt
Thôi, gửi về cổ tích tuổi mười năm".

Ai trong đời cũng có những nỗi nhớ thật chẳng dễ nguôi quên, cổ tích muôn đời vẫn chỉ là cổ tích, có những điều thật gần song cũng quá xa. Mây trắng, trời xanh tưởng như nắm bắt được song lại quá mơ hồ... Những dòng tâm tư để nhớ, để thương một thời đã cũ... Cảm ơn nhà thơ đã nói hộ cho những nỗi lòng đồng vọng.. Và những câu thơ ai đã đọc sẽ chẳng thể hoài quên, bởi ẩn chứa trong sâu thẳm ngôn từ là dư âm thời gian không quên lãng...
"Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên..."

  (Thế Lữ).